[Edit] [HPH] Chương 6 – Lễ Phân loại như hoả táng

Nón Phân loại: Ai da, phân nhầm nhà rồi.

Lễ Phân loại như hoả táng

Continue reading “[Edit] [HPH] Chương 6 – Lễ Phân loại như hoả táng”

Advertisements

[Edit] [Kiếm Tam – Đồng nhân] Vấn kiếm – Chương X

[Edit] [Kiếm Tam – Đồng nhân] Vấn kiếm – Chương X

CP: Liễu Phong Cốt x Diệp Mạnh Thu

Chương 10:

Hai người bôn ba một đường đi vào một trấn nhỏ dưới chân núi. Đó là một điểm nghỉ chân của thương nhân bán dạo, địa phương cũng không lớn, quy mô chỉ tầm chục hộ gia đình. Hai người đi vào một khách điếm nhỏ ở trấn trên tìm nơi ngủ trọ, Diệp Mạnh Thu để Liễu Phong Cốt lên phòng trước nghỉ tạm, còn mình thì cầm phương thuốc đi cách vách phối dược. Nhưng hiệu thuốc ở nơi này không trữ nhiều hàng, có mấy vị thuốc tạm thời không có. Diệp Mạnh Thu thấy tiểu nhị khách sạn không ở, ông chủ già vội trong vội ngoài, đành tự mình ra ngoài hái thuốc.

Liễu Phong Cốt ngồi ngay ngắn trên giường vận khí điều tức, nỗi đau âm ỉ xung quanh miệng vết thương dần rút đi. Y nhắm chặt hai mắt, mày hơi nhăn, đột nhiên lên tiếng với một góc xà nhà: “Lần sau nhớ rõ vào bằng cửa chính, nếu không sẽ đá ngươi ra ngoài.”

Phía trên phát ra vài tiếng động, ngay sau đó trên vách tường bên phải có một cái bóng dần xuất hiện.

“Thắng bại là chuyện thường nhà binh, một lần ăn đòn cũng không tính cái gì, làm gì phải nóng tính vậy?” Cái bóng kia vậy mà lại lên tiếng, ngữ khí rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không để lời nói của Liễu Phong Cốt vào trong lòng, hẳn là đã quen rồi.

Liễu Phong Cốt im lặng, một lúc sau mới than nhẹ: “Chỉ là có chút đáng tiếc thôi.”

“Nếu không phải vị tiểu bằng hữu kia quấy rối thì huynh cũng sẽ không tay không mà về.” Cái bóng cười khẩy. “Nhưng nhìn huynh cũng không thế nào tức giận a.”

“Vốn là ta liên luỵ hắn bị cuốn vào nguy hiểm, sao lại có lập trường trách cứ? Huống chi, lần này cũng không thể nói là không có thu hoạch.”

“A? Mời nói.”

Liễu Phong Cốt miêu tả đơn giản những điều đã chứng kiến, sau khi nghe xong, cái bóng im lặng không nói một lúc lâu.

“Thuật số huyền học ở trong sách Thiên Luân, người am hiểu nhất chính là Biến Thiên Quân, nhưng hắn hẳn sẽ không…”

“Đương nhiên không là hắn.”Liễu Phong Cốt rất chắc chắn. “Ngươi đừng quên, có một người có tiếng gia học sâu xa, cũng có chút tinh thông vấn đề này.”

Cái bóng chần chờ hỏi: “Huynh hoài nghi người đó? Không thể nào, kế hoạch đang tiến triển thuận lợi, không có lí gì hắn lại làm vậy.”

“Ta cũng muốn biết nguyên nhân trong đó. Chuyện âm thầm trợ giúp Bái Hoả trưởng lão Lục Nguy Lâu vốn là Cửu Thiên cùng đồng ý, vì sao phải làm điều thừa?”

Cái bóng trầm mặc một lát rồi thấp giọng đáp: “Đợi về tra xét cẩn thận, ta sẽ báo cho huynh.” Vừa định rời đi, bỗng nhiên hắn lại nói: “Đúng rồi, Triệu Quân nhờ ta đưa tin, gần đây hắn có bói một quẻ, nội dung có liên quan đến huynh.”

Xuân khứ liễu chiết tẫn, thu lai diệp lạc hàn. Liễu Phong Cốt nhìn chằm chằm tờ giấy, không khỏi trầm ư. Lúc này ngoài cửa đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến, y vội vàng nhét tờ giấy vào trong tay áo, liền thấy Diệp Mạnh Thu đẩy cửa bước vào, trên tay còn bưng một bát sứ.

“Huynh không sao chứ?” Diệp Mạnh Thu nhìn kĩ sắc mặt đối phương, thấy tốt hơn vài phần so với hai canh giờ trước, cuối cùng cũng yên tâm vài phần. “Đây là giải dược mới nấu xong, huynh uống đi kẻo nguội.”

Liễu Phong Cốt gật đầu, đưa tay nhận lấy chén thuốc, chỉ thấy chất lỏng bên trong ngả vàng không đen, ngửi thử còn có chút mùi cháy khét. Y không tự chủ được co giật khoé miệng: “Này…… Cái này……”

“Lần đầu tiên làm chuyện này, không thuận tay lắm.” Sắc mặt Diệp Mạnh Thu hơi đỏ, mắt cố ý nhìn sang chỗ khác. “Trong điếm không đủ người, nên ta đành tự làm.”

Liễu Phong Cốt lúc này mới chú ý đến, trên quần áo hắn dính không ít tro bếp, tóc vừa bết mồ hôi vừa dính bụi. Hắn vốn xuất thân từ nhà giàu có, tất nhiên là loại hình quân tử xa nhà bếp từ nhỏ, hiện giờ lại làm mấy việc nặng nhọc này vì mình, làm y không khỏi cảm kích.

Diệp Mạnh Thu thấy đối phương vẫn bưng bát không động đậy, chỉ cảm thấy thuốc này thật sự khó có thể nuốt xuống, không khỏi lúng túng nói: “Quên đi, ta nhờ ông chủ đi nấu lại một lần đi.” Nói xong hắn liền muốn cầm lại bát, Liễu Phong Cốt vội vàng ngăn cản: “Không cần, vậy là tốt rồi.” Để biểu hiện chính mình tuyệt đối không có ý ghét bỏ, y uống ngay một ngụm, lập tức bị sặc đến ho xù sụ.

“Làm sao vậy?”

“Không có việc gì, thật là vất vả cậu.” Cặn thuốc không lọc sạch đương nhiên dễ bị sặc, nhưng người ta vất vả một phen, lời này khẳng định không thể nói ra. Yên lặng uống thật nhanh hết thuốc, y xuống giường đến bên bàn lấy ít nước súc miệng. Diệp Mạnh Thu đợi y ngồi xuống cởi áo ra, cầm thuốc mỡ bôi ngoài da mới điều chế giúp y bôi lên miệng vết thương.

“Mà này, ta còn chưa cảm ơn huynh. Ơn cứu mạng lần này, ngày khác nhất định sẽ báo đáp.”

“Việc nhỏ mà thôi, không cần nghiêm túc vậy.” Liễu Phong Cốt đáp rất tuỳ ý. “Nếu không phải gặp ta thì cậu cũng không bị cuốn vào chuyện thị phi này.”

Diệp Mạnh Thu lắc đầu, trầm giọng nói: “Nói thế nào cũng được, nếu khi đó không có huynh, ta chỉ sợ về sau đều bị chất độc hành hạ, nói không chừng tính mạng cũng khó giữ.” Lời này của hắn thật sự không khuếch đại, lấy công lực tu vi của mình trước mắt, hắn thực sự không tự tin có thể bức độc tố ra khỏi cơ thể.

Còn càng nói càng nghiêm trọng, tính tình này hơi cố chấp rồi. Liễu Phong Cốt thầm bật cười, chỉ muốn mau chóng chuyển sang đề tài khác, vì thế nói đùa: “Nghe ý của Diệp thiếu hiệp, đây là phải báo ân sao?”

Diệp Mạnh Thu dừng tay, ngồi xuống trước mặt y, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Đương nhiên, quân tử dù chỉ nhận một giọt nước, cũng đều báo đáp lại cả một dòng suối, huống chi là chuyện sinh tử.”

Liễu Phong Cốt đổi một tư thế chống cằm, nhẹ nhàng kéo gần khoảng cách giữa hai người.

“Vậy sao…… Cậu muốn báo đáp thế nào?”

“Đều theo ý của các hạ. Chỉ cần đủ khả năng, ta tuyệt đối không từ chối.”

Liễu Phong Cốt cẩn thận nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, lúc này hai người cách nhau quá gần, ngay cả hàng mi cong cong của đối phương cũng hiện ra rõ ràng. Trong lòng y chợt hoảng hốt, nhìn vệt mồ hôi chưa khô trên trán của thiếu niên, tóc mái đen huyền vướng chút tro rơm dính lên làn da trắng nõn, y chỉ thấy thật chối mắt, như bị ma xui quỷ khiến mà đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn kia, còn thuận tiện giúp thiếu niên sửa lại tóc. Phục hồi tinh thần lại, y mới ý thức được hành động của mình thật sự rất đường đột, tay trái cứng lại giữa không trung, quả nhiên là tiến cũng không được, lùi cũng không được.

Diệp Mạnh Thu trên mặt kinh ngạc rõ ràng, cũng đang ngây ra như phỗng.

[Sub] Hãy gả con gái cho con đi!

Chủ nhà quay trở lại với hành trình sub video!

Chủ đề hôm nay là đi gặp bố vợ để cầu hôn!

  1. Magneto, hãy gả con gái cho con đi!

 

CP: Vision x Wanda, Gambit x Quicksilver

Trên bilibili, các bạn TQ comt là trong bản gốc tiếng Nhật có đoạn của bà mẹ nữa, chắc lúc đấy cho Charles lên hát :))

2. [Hiện trường cầu hôn cỡ lớn của Marvel] Hãy gả con gái cho con đi!

 

CP: Starlord (Peter Quill) x Gamora, Spideypool, Vision x Wanda, EC